Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Đóng cửa chính phủ, lo liệu phe kỳ lạ Cộng hòa.

Nói tóm lại, việc đóng cửa chính phủ có thể không phải là một điều tốt cho GOP

Đóng cửa chính phủ, toan tính phe Cộng hòa

Nếu Obamacare thất bại như một số người bảo thủ dự đoán, thì bản thân chiến thuật này có lẽ sẽ được coi là ít tác động tiêu cực. Trong khi đó, Boehner lại khác hẳn, khá giữ mình. Hiện tại, chỉ có 17 người Cộng hòa giành lại "ghế bầu cho Obama".

Trong chính quyền các bang, Đảng Dân chủ cũng chỉ nắm có 22 ghế trong số 50 ghế thống đốc, tuy rằng họ chiếm đa số thị trưởng. Nói một cách khác, đánh giá những gì năm 1996 sẽ là minh chứng cho điều sẽ xảy ra với Cộng hòa hiện tại.

John Boehner không phải Newt Gingrich, Barack Obama không phải Bill Clinton   Đây là điểm khá nhỏ nhưng sự trình bày cá nhân trước công chúng của Gingrich là một phần khiến vụ đóng cửa mang lại kết quả không hay cho GOP.

Cuộc chiến ngân sách trở nên tâm điểm cho núm của phe Dân chủ để trở lại lưỡng viện trong tuyển cử 1996. Với những gì diễn ra năm 1995-1996, GOP có nhẽ sẽ phải làm thêm điều gì đó cùng với núm đóng cửa chính phủ để thực thi kế hoạch thăng bằng ngân sách mà nghị sĩ Đảng Cộng hòa Paul Ryan đưa ra.

Cuộc tấn công đích thực nhằm vào động cơ của phe Cộng hòa trong việc đóng cửa. Không được vay nợ kéo dài còn đẩy nền kinh tế vào suy thoái, khiến lãi suất trái phiếu chính phủ tăng vọt, thậm chí gây đóng băng tín dụng toàn cầu như sau vụ sụp đổ Lehman Brothers năm 2008.

Nếu cuộc bầu cử diễn ra với tình trạng hiện tại, thì Dân chủ có thể mất thêm 10 ghế nữa trong Hạ viện, hay khiến phe Cộng hòa nắm giữ tỉ lệ lớn nhất ở Hạ viện kể từ năm 1946 trở lại đây.

Cuộc chiến thực thụ là kiểm soát Thượng viện - sẽ xoay quanh quá trình chạy đua ở tám bang: Tây Virginia, Arkansas, Kentucky, Nam Dakota, Louisiana, Alaska, Montana và Bắc Carolina.

Năm 1996, họ có 236 ghế. Nhưng chừng độ tín nhiệm của Clinton đã phục hồi chóng vánh sau đó. Cuộc bàn cãi ngân sách trước đó rất rộng về bản chất và bàn về quy mô của chính phủ.

Tiêu liên bang sẽ giảm 20% chỉ trong một đêm. Cuộc khủng hoảng chỉ kết thúc khi hai Đảng đạt được thỏa thuận với sự nhượng bộ của Clinton trên vấn đề thăng bằng ngân sách.

Bang đỏ:  Các bang mà phần đông cử tri sẽ ủng hộ ứng viên Cộng hòa sẽ được tô màu đỏ trong khi các bang có số phiếu áp đảo bầu cho phe Dân chủ mang màu xanh.

W. Tất nhiên, nó lại là không phải cách diễn ra trong năm 1995 và 1996; Clinton lên án hành động của đảng Cộng hòa, song song phủ quyết dự luật dự toán ngân sách với kế hoạch thăng bằng tài chính trong vòng 7 năm của Hạ viện. Trở lại cuộc tuyển cử năm 1996, 79 thành viên Cộng hòa đã chiếm được ghế từng bầu cho Clinton năm 1992.

Năm 1994, Cộng hòa giành 230 ghế trong quốc hội. Văn phòng Ngân sách Quốc hội Mỹ cho biết nếu không nâng trần, chính phủ sẽ không còn tiền để chi trả nhiều khoản, như lương bộ đội hay lãi suất các khoản nợ. Màu tía được dùng để chỉ các bang trọng yếu, hay các bang mà cử tri không quá chuộng một ứng viên nào. Ông cũng phủ quyết dự luật thứ hai, cho phép chính phủ được hoạt động khi quyền tiêu pha hết hạn.

Nhưng Dân chủ thực tế đã không dùng việc đóng cửa như là lý do chính tấn công vào Cộng hòa. Tất nhiên, khó có thể dự đoán các tác động hăng hái hay tiêu cực với GOP. Tất nhiên, phe Dân chủ do đã có kinh nghiệm với lần chính phủ của Tổng thống Bill Clinton bị đóng cửa năm 1995 vì lý trù trừ thảo ngân sách không được duyệt nên không quá lo lắng.

Ông không được sự ủng hộ của truyền thông. Thậm chí nhiều người Dân chủ cũng không hài lòng với Obama. Lãnh đạo hai Đảng dù đã ngồi lại với nhau để tìm ra phương án giải quyết, nhưng vẫn không đạt được đồng thuận.

Động cơ chính trị từ việc đóng cửa chính phủ tại các bang này hoàn toàn khác nhau so với phần còn lại của nước Mỹ. Đây là con số thấp nhất trong những cuộc dò xét rưa rứa do CNN thực hiện.

Trong Hạ viện, Đảng Dân chủ chỉ có 206 ghế, Đảng Cộng hòa có 228 ghế; còn trong Thượng viện, Đảng Dân chủ nắm 47 ghế so với 51 ghế của Đảng Cộng hòa và các nghị viên độc lập.

Một số nhà phân tích cho rằng, sự kiện này là dịp may cho phe Dân chủ, bởi đảng Cộng hòa phải chịu thêm sức ép trong bầu cử Tổng thống lần tới. Họ biết sớm muộn gì các Đảng cũng phải tìm ra giải pháp chung nhưng việc chính phủ phải đóng cửa do áp lực của Đảng Cộng hòa có thể có lợi cho họ. Họ cho rằng, phía Cộng hòa ủng hộ một "lộ trình thuế đầy rủi ro" có lợi cho người giàu.

Bấy lâu, báo chí Mỹ vẫn sử dụng bản đồ màu để trình diễn. Chúng ta cần chia tách chiến thuật đóng cửa chính phủ từ bản tính động cơ của nó.

Khi đó, người về hưu sẽ phải cắt giảm xài, còn các nhà thầu của chính phủ sẽ phải sa thải hàng loạt nhân viên. Cùng lúc đó, Obama đích thực không phải như Clinton. Dị biệt đích  Trong khi chiến thuật của Cộng hòa tương tự nhưng những cộng sự của họ đã làm giữa những năm 90 thì đích lại hoàn toàn khác hẳn. Khái niệm các bang đỏ, xanh và tía được một người dẫn chương trình truyền hình đưa ra trong cuộc bầu cử năm 2000.

Cuộc khảo sát của CNN gần đây cho thấy, 46% cử tri sẽ đổ lỗi cho Cộng hòa về việc đóng cửa so với 36% nghĩ Obama phải chịu trách nhiệm.

Do đó, màu đỏ nhạt và xanh nhạt tuần tự đại diện cho các bang nghiêng về Cộng hòa hoặc Dân chủ.

Nếu khớp con số này theo kết quả bầu cử Tổng thống 2012, sẽ ước tính được rằng, Tổng thống Mỹ sẽ phải chịu trách nhiệm chính một số bang này ngoại trừ Bắc Carolina, và đa số có thể đổ lỗi cho ông tại Tây Virginia, Arkansas cũng như Kentucky.

Lần đóng cửa trước đó, trong năm 1990, đã từng đóng vai trò quan yếu khi thuyết phục George H. # Thiên hướng của cử tri trong các cuộc bầu cử. Chỉ biết là, theo kết quả thăm dò dư luận do CNN và ORC International tiến hành được ban bố vào sáng 1/10 theo giờ Việt Nam thì, vẻn vẹn 10% người Mỹ nhất trí những việc quốc hội đang làm, 87% tỏ ra thất vọng với công việc của các nghị sĩ.

Ông là đồng tác giả cuốn 2014 Almanac of American Politics và TheLost Majority. Nhưng trừ phi mọi việc đi quá xa tầm kiểm soát, thì những dự đoán về tổn thất nặng nề mà GOP phải gánh chịu có khả năng bị cường điệu. Những gì diễn ra ngày nay khác với năm 1996: nền kinh tế vẫn yếu kém, tỉ lệ ủng hộ tổng thống sụt giảm do khó xúc tiến chương trình nghị sự của đảng Dân chủ cũng như chuyện rút lui với vấn đề Syria.

Khả năng của Tổng thống hiện tại là bộc lộ bản thân như một người ôn hòa thận trọng trong cuộc đối đầu chính trị với Cộng hòa; Trong khi đó Clinton lại có thể là Tổng thống thành công nhất khi công khai sắp xếp cuộc tranh luận có lợi cho phía mình. Sau đó, phe Dân chủ chẳng những để lọt chiếc ghế Tổng thống vào tay Đảng Cộng hòa năm 2000 mà còn chỉ chiếm thiểu số trong cả hai viện Quốc hội Mỹ.

Ngày nay, Cộng hòa (GOP) tụ họp vào nuốm bác bỏ Obamacare. Minh Tâm  (realclearpolitics).

Nếu GOP tổn thất ở những khu vực không ủng hộ với tỉ lệ rưa rứa năm 1996, thì họ sẽ chỉ mất bốn ghế. Đây là sẽ một thách thức cho phe Dân chủ khi họ hy vọng có thể "tận dụng" vụ đóng cửa 2013.

Tuy nhiên, tình trạng này chỉ duy trì đến ngày 19/11 với một dự luật ăn xài tạm, nhưng mâu thuẫn chính giữa Tổng thống và Hạ viện vẫn chưa được giải quyết triệt để, trực tiếp dẫn đến lần đóng cửa chính phủ lần thứ hai từ ngày 16/12 đến 6/1/1996. Quốc hội lần thứ 104 dẫn đầu là chủ tịch hạ viện Newt Gingrich, tin rằng, họ là đỉnh cao của việc tái sắp xếp cơ cấu do Ronald Reagan thủ xướng; rằng Bill Clinton đắc cử chỉ là ăn may và họ được bầu với nhiệm vụ thu hẹp quy mô cũng như khuôn khổ của chính phủ một cách đáng kể.

Điều gì xảy ra ở bang đỏ?  cố nhiên, những hành động thực tiễn cho năm 2014 không phải là Hạ viện - nơi GOP nối kiểm soát chương trình nghị sự ngoại trừ trường hợp có thể mất đi một số ghế. Obama đã mất điểm ở các bang này tương ứng với những con số 27, 24, 23, 18, 17, 14, 14 và 2.

Họ tiến vào một chiến dịch làm ngừng trệ chính phủ với niềm tin công chúng sẽ đứng bên họ, rằng rằng Bill Clinton sẽ phải khuất phục và cuối cùng nhượng hộ yêu cầu của họ.

Tờ Daily News còn trình bày ông như một đứa trẻ nhõng nhẽo đòi đóng cửa chính phủ chỉ vì phải ngồi phía sau chiếc Air Force One. Ảnh hưởng thực của việc đóng cửa những năm 1990 là không lớn  Cho dù nhiều người nói tới những tổn thất với GOP, nhưng chứng cớ thực tại cho điều này lại khá yếu ớt. Bush trường đoản cú lời hứa "không thuế mới".

Kết quả là ngày 14/11/1995, phần lớn các cơ quan chính quyền Liên bang phải đình chỉ hoạt động. Uy tín của cả Clinton và Gingrich đều bị ảnh hưởng mạnh trong cuộc khủng hoảng.

Tác giả bài viết  Sean Trende  là chuyên gia cấp cao phân tách bầu cử. Mọi thứ có thể vượt tầm kiểm soát nếu việc đóng cửa kéo dài vài tuần và dẫn tới một cuộc chiến ngân sách kéo dài khiến các nhà làm luật chẳng thể ưng chuẩn nâng trần nợ vào giữa tháng 10.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét