Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Phi thường người đàn ông cụt tận hưởng tuỳ thuộc có cơ ngơi bạc tỉ.

Dự tính vài năm nữa sẽ đem về cho anh ngót tỉ đồng

Phi thường người đàn ông cụt tay chân có cơ ngơi bạc tỉ

Nuôi con ăn học nên người. Năm 2002. Bây chừ. Tuấn đến góc nhà dùng đôi tay ngắn cũn khéo léo# quắp lấy cây rựa đưa lên vai rất nhẹ nhõm. Năm 2007. Vác đi được cả cây gỗ lớn. Cao gần chục mét. Tôi lại hành lí về nhà”. Trong lúc chơi trò trốn tìm.

Chưa hết. Thế cuộc Nguyễn Đình Tuấn là những chuỗi ngày tháng sống trong buồn tủi. Với cánh tay phải chỉ còn khoảng 5cm. 000 – 5. Bán rất được giá. Anh khiến chúng tôi thán phục trước “màn” chặt. Lúc đầu vốn ít anh chỉ nuôi vài trăm con.

Năm 1997. Riêng năm 2012 anh thu lãi 200 triệu. Hằng ngày nằm bất động trên giường. Không được gục ngã Không muốn trở thành gánh nặng. Xuống biển. Gia cảnh trở nên kiệt quệ trong khi Tuấn lại chẳng làm được việc gì.

Không ngờ bom nổ. Sau 2 tháng chữa trị. Nhưng nghĩ đến mai sau của đứa con. Anh muốn đến một nơi nào đó xa xăm để quên hết đi kí vãng đầy nước mắt. Gánh nước. Phát cây hết sức “điêu luyện”. Đứa con trai chào đời là niềm vui và niềm cổ vũ đối với Tuấn. Trong một lần theo lũ bạn đi chăn bò trên khu đồi Cầu Ván thì không may gặp tai nạn bất ngờ. Có lần trong lúc bế tắc nhất. Là “người thừa” cho gia đình.

Riêng Tuấn ngất lịm đi. Kể đến đây Tuấn bỗng im lặng. Nhiều bộ phận thân thể Tuấn bị vỏ bom và hạt bi găm dày đặc. Gắng gượng mãi. Anh còn chăn nuôi thêm bò và lợn. Bi quan. Bỏ lại anh cùng đứa con trai mới lên 4. Là con thứ ba trong gia đình có 5 anh chị em. 000 con gà do một bàn tay anh chăm nom.

Cháu Nguyễn Đình Thuận. Để chứng minh những gì mình nói là sự thật. Sau gần 1 năm. Tuấn xin bác mẹ cho vào trông giữ. Trong nháy mắt cây tràm đã bị đốn hạ bởi mấy nhát rựa vung ra từ đôi tay cụt và tấm thân nhỏ bé đứng trên chiếc nạng gỗ.

Hơn 4. Càng tự hào hơn khi đứa con trai độc nhất vô nhị của anh. Lỡ con có vấp ngã trên đường đời thì nó cũng học được cách tự đứng dậy mà bước tiếp”. Để mai kia. Cánh tay trái còn 20cm. Thành thạo rồi cùng cây nạng gỗ lao đi phăng phăng. Chán nản và nhuốm màu vô vọng. Tuấn được xuất viện về nhà với 1 chân độc nhất. Nhận thấy việc đi lại khó khăn nên Tuấn quyết định ở hẳn trên đó.

Còn 2 cánh tay đứt lìa. Chân trái bị cụt đến tận háng thì việc tập đi đối với Tuấn là chẳng thể. Anh bạo dạn chuyển sang trồng quờ cây keo cho năng suất cao hơn. Nhưng anh chỉ còn 1 chân. Tuấn vác rựa đến bên những cây tràm to bằng bắp chân. Những lần như thế. Nhặt được quả bom bi còn sót lại sau chiến tranh. Hơn Tuấn một tuổi và đã có một đứa con riêng đem lòng thương anh.

Bị cụt tay nhưng hằng ngày Tuấn có thể tự làm được nhiều việc. Hai con bò và đàn lợn bị dịch bệnh lăn đùng ngã ngửa ra chết. Khi hỏi 3ha rừng xanh tốt này chắc do gia đình đào hố trồng và đi thuê. Các vết thương ở đầu các chi bị cụt lại bầm tím.

Tuấn bảo: “Thấy tôi khổ sở nên nhiều người chạnh lòng thương cho tiền.

Anh lại chuyển sang nuôi gà. Cũng nhiều lắm. Khi Tuấn mới 12 tuổi. “Công việc trước hết là tập nhóm lửa nấu cơm. Sau đó. Tuấn thèm khát có thể bước được để đến trường cùng các bạn. Tuấn còn tự mình nâng hạ. Tôi khóc nhưng nước mắt không rơi. Tiếp đó. Sống nhờ vào lòng trắc ẩn của mọi người. 3 năm liền anh đi đi về về giữa nhà và nông trại.

Mỗi lần cho gà ăn. Dùng khuỷu tay còn lại giữ thân rựa rồi sau đó dùng hông di chuyển giáng những nhát rựa thật mạnh. Vác được cả cuốc xới đất nữa” - anh cho hay.

Cảm thương trước nghị lực và ý của chàng trai vượt qua hoàn cảnh. Sau đó thấy nuôi gà có hiệu quả kinh tế cao hơn. Bên cạnh việc trồng keo.

Anh tự mình vác cả chục bao thức ăn nặng 30kg trèo khắp quả đồi. Tay trắng. Năm nào cũng đạt học sinh giỏi. Mỗi nhát rựa chấm dứt cũng là lúc cành cây lìa khỏi thân rơi xuống đất. Học sinh tiền tiến của trường. Tuấn có thể tự hào về cơ ngơi bạc tỉ do chính nghị lực và khối óc mình gây dựng nên. Năm 1990. Chẳng thể động đậy hay chuyển di. Tuấn đã đem con về gửi cho ông bà nội để ăn xin ăn xin.

Anh lấy số tiền lãi có được để đầu tư mở mang quy mô chuồng trại và nâng số lượng đàn gà lên dần từ 2. Tuấn cười tự tín: “Một mình tôi đào hố trồng tất đấy”. Rồi thái rau. Một mình anh tự làm tất các việc từ nấu cơm đến tắm. Hai người về ở bên nhau. 000 con. Có lúc anh trôi dạt đến tận cửa khẩu Tân Thanh (Lạng Sơn). Một người phụ nữ cùng làng. Người nhà đưa Tuấn vào Bệnh viện Chí Linh để cấp cứu.

Chưa kể 3ha rừng keo 6 năm tuổi. Tâm địa bầm thắt lại”. Anh nói. Cố dốc sức bật dậy thì ngã dúi dụi. Tụ máu rồi sưng lên. Bao lăm vốn mất sạch. Khát khao về một mái ấm hạnh phúc như những người thông thường khác. Bản lĩnh của người đàn ông xấu số từng trải đã không cho phép anh gục ngã. Dần dần cầm được cả dao chặt tỉa cây.

Vậy là số tiền vay mượn. Cổ họng anh như có vật gì chắn ngang: “Nói thật. Tuấn cùng với 3 người bạn tò mò xúm lại xem. Nén nỗi đau. Những năm sau. Nhất là vào lúc này. Anh mới lật nghiêng được người và bí quá thì chỉ có cách khóc to để người khác giúp ngồi dậy. Mất mát anh gượng dậy để đấu tranh với căn số. Lam lũ nên người vợ sau 5 năm đầu gối tay kề đã dứt áo ra đi.

Đau nhức. Dứt khoát và chuẩn xác vào những cành vải to bằng bắp tay người lớn. Gà anh nuôi thuộc giống gà chọi lai. Cứ thế. Thảm kịch Anh Tuấn sinh năm 1978. Coi sóc 3 hécta rừng đồi trồng vải và bạch đàn tái sinh của gia đình. Hiện đang học lớp 4. Một năm sau ngày cưới. Ba người bạn chết ngay tại chỗ. Chẳng khác nào một tiều phu thông thường.

Mỗi năm đàn gà của anh đều cho lãi ròng trên 100 triệu đồng. Gom góp được của đôi vợ chồng đổ xuống sông. Một ngày cố múc được 3 lít nước (mỗi lần 1 lít) từ dưới suối lên để đổ vào chum dùng cho việc sinh hoạt. Tuấn cố bám lấy song gỗ đầu giường để trở mình mà cũng chẳng thể. Con trai anh đang cần một chỗ dựa cả về tinh thần lẫn vật chất. Giặt xống áo. Vì không chịu được nỗi đau khổ.

Nỗi đau ấy còn đau hơn vết thương do bom nổ. Anh cũng ước ao. Như muốn cho thấy khả năng “khổ luyện”.

2 chân nát bươm. Sau khi thu hoạch hết diện tích bạch đàn. Tuấn dùng đầu tay cộc lốc chỉ còn khoảng 10cm kẹp cán rựa vào nách. Chất lượng thịt thơm ngon lại được nuôi thả trên đồi nên thịt săn chắc. “Điều tôi quan tâm nhất hiện nay chính là chũm bảo ban.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét