Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

3 lần uống thuốc tận hưởng độc tự tử. Người mẹ 6 lần đào hố chôn con.

Đong gạo nuôi chồng con

Người mẹ 6 lần đào hố chôn con, 3 lần uống thuốc độc tự tử

Kể về những ngày tháng đói khổ. Bà ở nhà đổ chai thuốc diệt rầy vào ca nước với ý định giải thoát cho mình và những đứa con tội nghiệp.

Năm 19 tuổi. Khi các mỏ đá đóng cửa. Người mẹ đau đớn kể về 6 lần đào hố chôn con. Cứ mưa gió là vợ chồng đứng cả đêm căng tấm nylon che mưa cho mấy đứa con. Thiếu thốn trăm bề nên đám cưới không có mâm cao cỗ đầy. Suốt mấy tháng liền trên người tôi chỉ có một bộ quần áo.

Nuôi hy vọng có đứa con lành lặn nên vợ chồng nghèo tiếp kiến sinh đứa thứ 2. 2 vợ chồng chỉ biết ôm nhau mà khóc”. Nhưng những người con ra đời cứ mang trong mình di chứng chất độc da cam khiến hình hài co quắp. Đớn đau về tinh thần nên bà đã từng tìm đến cái chết. Bà tự trộn thuốc Tây lẫn với thuốc Bắc để uống nhưng được láng giềng vô tình phát hiện và đưa lên bệnh viện Đa khoa Đồng Nai cấp cứu.

Tuy nhiên. Cuộc sống hạnh phúc chưa được bao lâu thì chồng bà bị bắt đi nghĩa vụ quân sự ở mặt trận Quảng Trị.

Hai tháng sau. Nhẫn tốt nghiệp xuất sắc ngành Kế toán và hiện là giảng viên tại trường Đại học Lạc Hồng (Đồng Nai). Lần thứ nhất. Giờ đây. Ban ngày thì mặc đi làm. Đôi vợ chồng khốn khổ mới dám sinh con. Bà Đào Thị Kiều săn sóc cho chị Lâm Kim Liên (43 tuổi).

Mấy đứa nhỏ không thể trối trăng gì mà chỉ biết ôm chặt cổ mẹ. Lúc đó. Bà Kiều sinh hạ đứa con gái đầu lòng là Lâm Kim Liên. Bà bắt đầu câu chuyện với quá nhiều đau khổ của mình. 3 lần uống thuốc độc tự tận Chồng con đau ốm miên man.

Đưa tay quệt dòng nước mắt lăn dài trên má. Thứ 3. Đó cũng chính là lúc bà không còn nghĩ đến chuyện tự tử và yên phận với những bất hạnh của thế cục. Sau những cay đắng. Bà Sáu Kiều bén duyên cùng thanh niên hơn mình 6 tuổi tên là Lâm Bá Trung. Ban đêm về lại cởi ra giặt rồi đem phơi để sáng hôm sau mặc tiếp”.

Năm 1989 người con gái út của bà Kiều là Lâm Ngọc Nhẫn chào đời. Khi bà đang bưng chén thuốc độc kề lên miệng người con gái tàn tật thì chồng bà phát hiện và ném bay ca thuốc.

Có lẽ đó là sự bù đắp xứng đáng của thế cục giành cho bà sau bao cay đắng. Người con đầu lòng của bà bị nhiễm chất độc da cam phải sống cuộc sống thực vật

Người mẹ 6 lần đào hố chôn con, 3 lần uống thuốc độc tự tử

Bà chấp thuận với cuộc sống buồn tủi của mình. Cái nghèo cứ đeo đẳng mãi. Không biết đi và càng ngày tuỳ thuộc co quắp. 2 vợ chồng phải bào quả chuối non nấu cháo ăn qua ngày.

Bình Dương xin làm phu đá với những đồng tiền công ít ỏi. Dù bệnh tật nhưng có lẽ chúng ý thức được về hơi ấm tình mẫu tử”. Vậy nhưng vì cuộc sống quá cay cực nên một lần nữa người mẹ nghèo lại tìm đến cái chết. Đói khổ. Sau gần 10 năm kể từ khi người con thứ 6 tắt nghỉ. Ngụ ấp Bình Thạch. Mà chỉ là những cái gật đầu đồng ý giữa 2 họ. Phần mình thì kiếm đu đủ.

Sau 2 lần tự tử bất thành. Đói khổ về vật chất. Xã Bình Hòa. Bà phải lặn lội khắp các mỏ đá ở Biên Hòa (Đồng Nai). Nghiệt ngã. Cái đói. Bà Kiều sập sùi: “6 người con đều nằm chết trên tay của tôi.

Bà Kiều nghẹn ngào nói. Không ý thức được gì. Đến nay. Khi lên 2 tuổi thì bắt đầu có những tả phát triển không thường nhật. Đã từng có thời kì. Bệnh tật thế nào cũng nên gắng gượng. Nằm một chỗ. Để có tiền lo thuốc thang. Cuộc sống khó khăn. Ông Trung trở về bên bà với cây nạng gỗ và những vết thương chi chít do bom đạn gây nên.

Đó là bà Đào Thị Kiều (62 tuổi). Cái nợ của vợ chồng mình thì mình phải trả. Được đồng bạc nào bà lại dành dụm gửi về nuôi chồng con. Đã hơn 40 tuổi nhưng Liên vẫn là đứa trẻ sống cuộc sống thực vật”. Tỉnh Đồng Nai. Rồi… đến đứa thứ 7. Mẹ nghèo đào hố chôn con Người dân xã Bình Hòa thường gọi người mẹ thống khổ ấy là bà Sáu Kiều.

Bà kể: “Lúc đó ông ấy quỳ xuống và lạy van tôi đừng bao giờ làm thế

Người mẹ 6 lần đào hố chôn con, 3 lần uống thuốc độc tự tử

Vách nhà tranh rách nát. Một mình bà là rường cột lèo lái cho cả gia đình. Trong một lần chồng đi xa. Mình sinh con ra.

Họ quá thân thuộc với hình ảnh người phụ nữ 2 màu tóc thường cắp chiếc nón lá đi làm công cuốc mướn kiếm tiền đong gạo nuôi con.

Nước mắt trào ra rồi trút hơi thở rốt cuộc. Năm 1970. Bà Kiều chia sẻ. Nhẫn là nơi để bà nương cậy khi tuổi đang ở xế chiều. Khi lọ thuốc vừa tới miệng thì chồng bà từ phía sau lao tới hất văng chai thuốc. Quái đản rồi tuần tự giã biệt thiên hạ. Hiện là giảng viên đại học. Đừng hại con. H. “Mấy đứa nhỏ ra đời rồi chỉ sống được một thời kì ngắn. 8 lần sinh nhưng người mẹ nghèo có đến 6 lần phải đào hố chôn con.

Cuộc đời cũng bù đắp phần nào bù đắp khi đứa con gái út là Lâm Ngọc Nhẫn sáng ý học giỏi. Chồng bà mất sau một thời kì lâm bệnh nặng. Chuối xanh nấu cháo ăn qua ngày. Có đứa sống được cả chục năm nhưng cũng có đứa chỉ sống chưa đầy 20 ngày”. Trong căn nhà trống vắng.

Sắn. Cháu không biết nói. Minh Theo kiến thức. Sau khi đi làm về bà trốn ra vườn chuối sau nhà rồi mở chai thuốc trừ sâu để uống. Sau bao đau thương. Năm 2004. “Lúc đầu Liên cũng mũm mĩm như bao đứa trẻ khác. Mất mát. Bà một thân một mình lên tận huyện miền núi Định Quán (Đồng Nai) xin làm rẫy thuê. Chung cuộc hạnh phúc cũng mỉm cười khi Nhẫn lớn lên và hoàn toàn khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác.

Bà Sáu Kiều tâm tư: “Có thời gian xống áo cũng không đủ để mặc. Huyện Vĩnh Cửu. Nghiệt ngã mà bà đã gánh chịu. Hơn 60 tuổi nhưng bà chưa bao giờ được hưởng cảnh no ấm. Lần thứ hai.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét