Sau một chuỗi ngày vật vã nhớ anh – quên anh – hận anh, tim em hết rách toạc – vỡ ra từng mảnh rồi lại chậm chạp hóa thành màu đen u ám
Để cứ đêm về em lại co người khóc ngất khi mong muốn anh ở cạnh dịu dàng vỗ về và cả hai lại như xưa, lại yêu nhau nồng cháy và trao nhau những điều linh nhất. Lời chia tay là em nói ra, người níu kéo vẫn là em nhưng sao em bất lực trước anh và cả sự cố chấp của mình.
Đã bao lâu kể từ ngày chúng mình xa nhau rồi anh nhỉ? Em không nhớ, lại càng không muốn thắt lòng mỗi khi nghĩ đến. Thế mà vì sao em trách anh đổi thay, sao dễ dàng buông tay mà không lưu luyến, trong anh em nhỏ bé thế sao.
Em thờ ơ, em lạt, em mất đi hứng trong cuộc sống, anh là gì mà sao ảnh hưởng nhiều đến em như thế.
Em muốn nói với anh – người mà em yêu nhất, người ảnh hưởng nhiều nhất đến thế cuộc em – em yêu anh nhiều lắm ngốc à…. Lời hứa 5 năm sau gặp lại anh sẽ còn nhớ chứ? Giờ đây em đang sống hết mình từng chốc lát để thực hành lí tưởng của mình và đợi mong vào ngày được gặp lại anh. Cứ mỗi lúc nhìn mưa lất phất em lại thấy như có mũi kim xuyên thẳng vào tim hay những đêm rét buốt em lại thấy thân đóng băng không một tia hơi ấm, đó không phải vì thiếu đi sự tồn tại của anh mà là tim em hóa đá rồi.
Em vẫn biết nhưng sao nghe anh nói em lại thấy đau lòng thế này. Giờ em mới hiểu anh muốn em nhớ khuân mặt nhạt thếch và sự kiên quyết đó để mãi khắc sâu một anh giá băng, một anh không xúc cảm để mà rắn rỏi quên đi anh.
Em không muốn dìm, em khóc ngất dù biết không thể đổi thay được điều gì (Ảnh minh họa) Anh có nhớ em đã cầu xin anh ở lại bên cạnh em đến khi em tự đứng được trên đôi chân của mình, em đã dùng hết mọi cách ngay cả vứt bỏ lòng tự tôn của mình nhưng câu giải đáp vẫn là không. Không có anh và chỉ khi không có anh em mới thành công được. Em không nóng tính, lốp bốp hay chấp nê tìm gặp anh nữa. Em không muốn dấn, em khóc ngất dù biết không thể đổi thay được điều gì vì đấy là sự thật.
“Em là niềm cầu mong của bác mẹ, không chỉ mong con gái trưởng thành mà còn là khát vọng đổi đời, lấy lại danh vọng và vị thế cho gia đình”. Hai con người ở hai miền giang sơn gặp nhau vào một thời điểm không hợp là sai sao anh? Gần hai năm trôi qua, nỗi nhớ trong em giờ đã nguôi. Ở nơi ấy hãy sống vui vẻ và hạnh phúc anh nhé. Em chưa bao giờ là ổn cả anh à. Làm sao bình yên được khi em cứ nhớ về anh, nhớ khuôn mặt mỉm cười và đôi bàn tay ôm lấy em mỗi khi giận dỗi.
Vốn em không biết tình lại qua nhiều cung bậc cảm xúc như thế, người ta nói quả là không sai. Mỗi khi tiếng chuông cảnh tỉnh vang lên trong đầu em lại siết chặt đôi bàn tay để nhìn về hiện thực thảm khốc trước mắt.
Anh ra đi chỉ vì muốn em không phụ lòng cha mẹ, vì muốn em thực hiện lí tưởng của mình. ” Tim em tan tành. Mỗi khi dạo bướt trên đường em lại tìm về chốn xưa để mong thấy được dạng hình anh hôm nào. Cuộc sống của em sẽ áp lực hơn rất nhiều so với bây giờ”.
Để hiện thời với một quả tim dằng dịt vết thương em lại mất đi con người vốn có của mình. Em biết dù hiện thời em có làm gì thì mọi thứ cũng chẳng thể quay lại lúc xưa. Vẫn bảo với mọi người là em vẫn ổn, nhưng không phải thế. Sống xa nhà, làm con dâu trưởng, không ở bên chồng thẳng thớm và không được sự ủng hộ của gia đình chồng.
“ Rồi một ngày anh sẽ tan biến vào hư không, em phải mạnh mẽ mà sống. Là lỗi của em hay của mệnh nghiệt ngã mang đến cho em và anh? Em cứ nghĩ anh là món quà mà tạo hóa đã ban cho em sau những nỗi đớn đau mà em phải chịu, là bến bờ mà em lùng lâu nay, chỉ vì để gặp anh mà em phải sang trọng những bi kịch ấy.
Cuộc sống vẫn cứ diễn ra từng nhịp chậm chạp nhưng em biết nội tâm của mình không còn bình yên được nữa. Anh biết không? Dù em đã nếm trải nhiều chuyện thật tối. Rồi cứ vang vọng bên tai lời anh nói… “Yêu anh em sẽ khổ. Tình yêu là gì nhưng khiến em yếu đuối và bi lụy như thế. Em không biết chuyện tình của mình còn có thể viết tiếp, trái tim cả hai có nguội lạnh hay tìm được nơi chốn bình yên, anh và em có tồn tại đến thời điểm ấy hay không nhưng hãy cho em được coi rằng dù có chuyện gì xảy ra em vẫn còn nhịp được chạm vào khuân mặt và cảm nhận hơi ấm của anh.
Nếu biết sau một chuyện tình đẹp như mơ là ngày anh ra đi, để lại cho em nỗi đắng cay vô biên thế này thì sẽ chẳng bao giờ em khao khát có được trái tim của anh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét