Tôi biết những cuộc tình như thế này sẽ không được ưng ý, sẽ có một kết thúc bi thương nhưng tôi yêu em, bất chấp cả thảy
Sau đó, chúng tôi đều đặn nói chuyện, dành cho nhau những lời thương, mặn nồng, đương nhiên chưa bao giờ đi quá giới hạn vì tôi ý thức được tình cảm của mình, không phải cứ trong thế giới thứ 3 yêu nhau chỉ là vấn đề dục tình. Sau đó một tháng, tôi có ngỏ lời yêu em lần nữa, em đồng ý, tôi vỡ òa trong niềm hạnh phúc, những câu chuyện của chúng tôi càng nồng ấm, nhớ thương nhiều hơn.
Sau một thời gian dài không trò chuyện, em chủ động nói chuyện qua Facebook với tôi, chỉ là những câu hỏi xã giao giữa hai người mới quen, rồi nhiều ngày sau đó câu chuyện giữa hai chúng tôi dài thêm và không có điểm dừng. Tôi nói với em: "Anh yêu em, tình cảm anh dành cho em là tình chứ không phải tình anh em.
Tôi đau lắm, không còn là chính mình nữa, đêm đến tôi lại khóc đến sưng cả mắt, ban ngày tôi như cái xác không hồn, cố vui vẻ, hội tụ công việc để quên đi nỗi buồn nhưng không thể làm được. Cứ một tuần chúng tôi lại đi chơi một lần, khi thì karaoke, lúc cà phê, nói chuyện hàng giờ nhưng thời gian đối với tôi dường như không đủ.
Tôi có một cảm giác thật lạ, cứ mong nick em sáng lên, rồi mong chỉ được hỏi em những câu thật đơn giản như: "Em ăn cơm chưa, bữa nay có gì vui kể anh nghe với", điều đó làm cho tôi vui. Thời gian vừa qua tôi dành quá nhiều tình cảm vào em, yêu em hơn chính bản thân mình, nên hiện tôi là người phải chịu đau khổ? Hay tạo hóa đang trêu đùa để cho tôi mãi đắm chìm trong cái suy nghĩ khuyết điểm này.
Em chủ động kết thân với tôi, lúc đầu tôi không mấy chú ý dù nhìn em rất điển trai, có duyên và đôn hậu.
Em nói không xài điện thoại, số điện thoại của em giờ là em gái dùng nên có vấn đề gì anh cứ nhắn nhe qua Facebook, tôi cũng không chút nghi ngờ. Cứ nhắm mắt xuôi tay lại là hình ảnh của em cứ hiện lên trong đầu tôi, những kỷ niệm giữa tôi với em ùa về.
Giờ tôi cảm thấy chơi vơi và đơn chiếc, muốn xóa những ký ức về em, nhưng lại không thể nào làm được. Rồi mọi sự thay đổi khi tôi gặp em, người làm tôi thấy hạnh phúc và rét mướt, tôi luôn đặt niềm tin vào mối tình này dù biết nó thật éo le và khổ đau. Khoảng một tháng sau tôi chính thức tỏ tình em nhưng thật bất thần, em giải đáp rằng "Chúng ta là anh em tốt anh nhé, em xem anh như người anh trai, luôn trò chuyện mỗi khi em buồn".
Tôi biết trái tim mình dành cho em mất rồi. Bao ngày tôi cố giấu mình và sống trong vỏ bọc khổ đau, bên ngoài luôn cố tỏ ra vui vẻ, hòa đồng và quen bạn gái nhưng phía sâu trong tâm hồn đơn chiếc, sợ bóng tối, bởi nó làm cho tôi cảm thấy sự cô đơn lên đến tột bậc.
Xin quý bạn đọc hãy cho tôi lời khuyên để thoát ra khỏi bóng tối bợt tôi vừa trải qua. Tôi cũng hiểu những gì có với em chỉ là vì em muốn duy trì mối quan hệ này trong những lúc cô đơn chứ không phải yêu tôi.
Ảnh minh họa: HH Tôi quen em trên Facebook, nơi có thể thoải mái kết duyên, trò chuyện với nhau, cũng là nơi tôi trút hết những nỗi cô đơn của mình bằng nhiều dòng status khi không có ai tâm sự. Tôi là gay, cho đến tận giờ chưa dám tin và hài lòng đó là sự thực. Khi biết chuyện tôi đã chuyện trò với người bạn đó, em đã nhắn tin chia tay tôi ngay tức thì, một cách thật phũ phàng.
Tôi thật sự hụt hẫng và buồn đau vì lời từ khước đó. Tôi thường lấy hình ảnh trên Facebook của em để ngắm, rồi cười hạnh phúc một mình.
Tôi nghe tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, đau khổ lắm dù biết trước sẽ có điều này. Net để được bạn đọc san sẻ, gỡ rối. Nếu em đã nói như thế anh sẽ bỏ cuộc ngay từ hiện giờ, vì ngày nào anh với em cũng trò chuyện, tình cảm sẽ lớn dần, đến khi em không đón nhận, người thống khổ nhất chính là anh”.
Làm sao tôi có thể quên được ánh mắt, nụ cười, những lời yêu đã dành cho nhau, cả thảy như một con dao sắt nhọn, đâm vào sâu thẳm trái tim tôi. Nhưng chính em là người chủ động nhắn nhe, gọi điện thoại, trách móc tôi quá phũ phàng, rồi còn dành những lời yêu thương đến tôi. Bữa nay là ngày thứ ba tôi và em chính thức không liên lạc với nhau sau hơn 2 tháng yêu nhau.
Tôi hay hẹn em đi chơi nhưng ít khi đi một mình mà đi cùng nhóm bạn, những lúc ở gần em tôi thấy mình rét mướt khôn cùng, có một cái gì đó rất hạnh phúc mà tôi không thể diễn tả được bằng lời. Tôi chủ động khóa Facebook, không nghe điện thoại dù rằng rất đau và vô vọng. Chỉ sau một ngày không giao thông, chúng tôi trở lại thường nhật, tôi cũng có nói trước nếu em cho một thời cơ để tìm hiểu và chinh phục thì mình sẽ tiếp chuyện, còn nếu chỉ muốn anh là người anh của em thì sẽ kết thúc ngay hiện thời.
Khoảng thời kì gần đây, tôi thấy em có nhiều biểu thị như nói chuyện với tôi rất qua quýt, không còn quan hoài nhiều như trước, thỉnh thoảng chuyện trò cộc lốc làm tôi buồn, hỏi em lý do vì sao, em nói vẫn bình thường.
Ai đó có thể nói tôi đang dối lòng, nhưng tôi khẳng định tình cảm dành cho em là thật tâm và không một tí suy tính. Trong quá trình quen nhau, em có những biểu hiện khiến tôi nghi ngờ, em luôn cho rằng tôi ghen và nghĩ suy không đúng.
Tôi muốn biết duyên do nên nói chuyện với bạn thân của em. Hoàng * Gửi tâm tình của bạn về changnang@ngoisao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét