Vẫn còn nỗi lo mai sau không biết có cái gì để ăn chưa
Mà điều đáng hổ thẹn là ta đã làm gì hay đã không làm gì để sơn hà này. Không ai là không rớt nước mắt khi đọc truyện ngắn Một bữa no của Nam Cao.
Hay có người chen vào lấy đồ khuyến mại rồi về để đấy chẳng dùng đến. Để rồi tự hỏi. Sao lại khổ sở cực nhục đến thế. Giành giật nhau suất ăn miễn phí kia. Sợ đói. Ám ảnh bởi cái nghèo. Anh ta mắc một chứng bệnh lạ: Thích cất giấu bánh mỳ dưới đệm nằm. Giống như nhân vật trong truyện ngắn tình ái cuộc sống.
Sau đó rất nhiều người ta lên tiếng phỉ báng. Sau một thời gian dài bị đói. Mọi người xúm vào kể xấu. Minh Anh. Nỗi sợ của những người mà bản thân họ hoặc thánh sư của họ đã từng phải chịu đói khổ. Còn tôi thì thấy. Rõ là xấu rồi. Nhưng nó không đơn giản là cái biểu lộ xấu xa bề ngoài đó.
Khi được cứu. Vẫn dùng iPhone. Làm như thể mình không phải là người Việt Nam. Cái cảnh bà cụ đi ăn chực sao mà não lòng não ruột. Thật mắc cỡ quá! Điều này lâu nay cũng như đã thành thông lệ.
Vì có người rõ ràng chẳng nghèo đến mức không mua nổi một bữa ăn. Người ta có thể đói đến mức thảm thế sao? Cái đói khiến cho con người ta trở thành thảm hại đến thế sao? Có ai nỡ giận một người khốn khổ khốn nạn như thế? Vậy thì cũng xin đừng quá nặng lời với những người đã chen chúc.
Như thể mình không liên quan. Những người dân này vẫn còn nghèo. Vẫn ăn mặc qua. Mà nó cho thấy rằng chúng ta vẫn còn nghèo. Ngô Tất Tố. Thi nhau liệt kê ra những thói xấu của người Việt. Sợ rằng hôm nay mình vẫn đủ nhưng biết đâu ngày mai lại chẳng có gì mà ăn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét